Sự cố bong tróc màng sơn trong môi trường công nghiệp thường gây thiệt hại nghiêm trọng về chi phí dừng máy và bảo trì kết cấu. Chẩn đoán chính xác nguyên nhân gây mất bám dính đòi hỏi kỹ sư phải phân tích từ khâu làm sạch bề mặt đến tương thích hóa học giữa các lớp sơn. Xử lý triệt để sự cố cần bắt đầu bằng kiểm tra cơ học.
Xác định dạng rạn nứt và phá hủy bám dính
Cần phân biệt rõ bong tróc giữa màng sơn với bề mặt nền hay bong tróc giữa các lớp sơn với nhau. Sự cố giữa lớp lót và lớp nền thường do nhiễm dầu mỡ, bụi bẩn hoặc độ nhám cơ học không đạt tiêu chuẩn SA 2.5. Hiện tượng tách lớp giữa sơn lót và sơn phủ thường xuất phát từ việc vượt quá thời gian phủ tối đa khuyến cáo của nhà sản xuất.
Thử nghiệm độ bám dính bằng phương pháp cắt lưới
Để đánh giá mức độ suy giảm bám dính, kỹ sư sử dụng dao cắt chuyên dụng tạo lưới ô vuông trên màng sơn theo tiêu chuẩn ISO 2409. Sau khi dán và bóc băng keo tiêu chuẩn, tỷ lệ màng sơn bị tróc tại các ô cắt sẽ phản ánh chính xác cấp độ bám dính hiện tại. Đây là căn cứ kỹ thuật để quyết định dặm vá cục bộ hay bóc tách toàn bộ hệ thống sơn.
Quy trình tái thiết lập bề mặt và thi công lại
Khu vực màng sơn bị hư hỏng phải được loại bỏ hoàn toàn bằng phương pháp phun hạt mài hoặc xả nhám cơ học đến phần màng sơn còn bám dính chắc chắn. Vát mép vùng giáp ranh với góc nghiêng mịn để tránh hiện tượng gờ nếp khi sơn đè lên. Thi công lại lớp lót và lớp phủ theo đúng dung sai độ dày nhằm tái tạo khả năng bảo vệ nguyên bản.
